40 X 60 cm
Người ta kể rằng con mèo ấy xuất hiện vào một buổi sáng rất bình thường.
Không có tiếng động lớn. Không có vết nứt trên bầu trời. Không có ai nhìn thấy nó đi đến từ đâu. Khi thành phố vừa thức dậy, nó đã đứng ở đó, ngay rìa con đường, cao lớn và im lặng như một điều gì đó bị đặt nhầm vào thế giới này.
Đó là một con mèo khổng lồ. Đôi mắt nó mở to, tròn và buồn, như thể nó đã nhìn thấy nhiều hơn những gì một con mèo nên thấy. Trên người nó là những mảng màu dày và thô, có chỗ sáng, có chỗ tối, có chỗ giống như được vẽ bằng một ký ức không còn nguyên vẹn.
Không ai biết phải gọi nó là gì. Một tác phẩm nghệ thuật. Một con vật. Một ảo ảnh. Hay là bóng dáng của con mèo từng nằm trong chiếc hộp của Schrödinger, con mèo mà người ta không bao giờ biết chắc là còn sống hay đã chết.
Nhưng lạ nhất là nó không làm gì cả.
Nó chỉ đứng yên.
Vậy mà sự có mặt của nó khiến mọi thứ xung quanh trở nên khác đi. Những căn nhà, bãi đỗ xe, hàng cây, mặt đường, tất cả bỗng trở nên nhỏ bé và tạm bợ. Người ta đi ngang qua rất chậm. Không ai dám chạm vào nó. Có lẽ vì họ sợ. Không phải sợ con mèo làm hại mình, mà sợ cái cảm giác nó mang lại, cảm giác rằng đời sống này vốn không chắc chắn như họ vẫn cố tin.
Rồi một ngày, con mèo biến mất khỏi thành phố.
Người ta lại thấy nó bên kia một mặt hồ, gần một căn nhà nhỏ mái đỏ nằm cô độc giữa đồng cỏ. Người sống trong căn nhà ấy đã quen với sự im lặng. Mỗi buổi chiều, người ấy thường ngồi nhìn mặt nước, như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, quá khứ sẽ quay lại. Một giọng nói cũ. Một bàn tay cũ. Một mùa đông cũ.
Nhưng mặt hồ chẳng bao giờ trả lại điều gì ngoài bầu trời.
Khi con mèo xuất hiện phía bên kia hồ, người ấy không hoảng sợ. Người ấy chỉ ngồi yên và nhìn nó rất lâu.
Có lẽ vì người ấy hiểu rằng có những nỗi buồn, khi ở trong lòng quá lâu, sẽ không còn nhỏ nữa. Chúng lớn dần lên. Chúng đứng ngoài kia, giữa phong cảnh, cao hơn mái nhà, rộng hơn mặt nước. Chúng im lặng, nhưng không thể bị phủ nhận.
Con mèo giống như một dấu hiệu cho những điều chưa thật sự kết thúc.
Một tình yêu đã mất nhưng chưa chết hẳn. Một người đã rời đi nhưng vẫn còn sống trong cách ta nhìn một buổi chiều. Một phiên bản cũ của chính mình đã mỏi mệt, đã đau, nhưng vẫn chưa chịu biến mất.
Schrödinger’s Cat, khi ấy, không còn hỏi rằng nó sống hay chết.
Nó hỏi rằng những gì ta tưởng đã qua, có thật sự đã qua chưa.
Sau đó, con mèo lại hiện ra phía sau một căn nhà màu xám. Người ta chỉ thấy nửa thân trên của nó nhô lên sau mái nhà, đôi mắt nhìn qua bầu trời đầy mây. Nó trông không dữ, cũng không hiền. Nó chỉ nhìn, như một đứa trẻ không hiểu vì sao người lớn luôn cần mọi thứ phải rõ ràng.
Căn nhà phía trước như đang cố che nó lại, nhưng không che nổi.
Và có lẽ đời sống của con người cũng vậy. Ta dựng lên quanh mình rất nhiều thứ: công việc, lịch hẹn, hóa đơn, tin nhắn, những câu trả lời rằng mình vẫn ổn. Nhưng phía sau tất cả, vẫn có một điều gì đó rất lớn đang đứng im.
Có thể là nỗi sợ. Có thể là một giấc mơ cũ. Có thể là bản thể thật của ta. Có thể là phần linh hồn đã bị giấu đi quá lâu.
Những gì không được nhìn thấy không có nghĩa là biến mất. Chúng chỉ đứng phía sau và lớn dần lên trong im lặng.
Lần cuối cùng, người ta nhìn thấy con mèo trong sa mạc đỏ.
Không còn thành phố. Không còn mặt hồ. Không còn căn nhà nào để trốn phía sau. Chỉ có cát, đá, bầu trời đầy sao và một mặt trời cam rất lớn phía sau nó, giống như một vết thương đang phát sáng ở cuối vũ trụ.
Ở đó, con mèo không còn lạc lõng nữa.
Nó thuộc về nơi ấy.
Giữa sa mạc, mọi thứ trở nên trần trụi. Con người không thể nói rằng mình bận. Không thể nói rằng mình ổn. Không thể nấp sau tiếng ồn hay một phiên bản gọn gàng của bản thân.
Con mèo đứng đó như một câu hỏi cuối cùng.
Không phải ta sống hay chết. Không phải ta đúng hay sai. Không phải ta nên đi tiếp hay quay về. Mà là ta có dám thừa nhận rằng mình đang tồn tại trong nhiều trạng thái cùng lúc hay không.
Ta vừa là đứa trẻ từng sợ hãi, vừa là người lớn đang cố bình thường. Vừa là vết thương chưa lành, vừa là khả năng hồi sinh. Vừa muốn biến mất, vừa rất muốn được ai đó nhìn thấy.
Con mèo của Schrödinger không còn nằm trong chiếc hộp nữa. Có lẽ chiếc hộp đã vỡ từ lâu. Và thứ bước ra không chỉ là một con mèo, mà là tất cả những điều ta từng khóa lại bên trong mình.
Những giấc mơ chưa được sống. Những nỗi đau chưa được gọi tên. Những tình yêu chưa kịp nói. Những phiên bản của ta chưa từng có cơ hội bước ra ánh sáng.
Có lẽ, mỗi người đều có một con mèo như vậy trong lòng.
Một phần vừa sống vừa chết. Vừa mất vừa còn. Vừa kết thúc vừa bắt đầu. Vừa ở trong thế giới này, vừa mắc kẹt ở một nơi khác mà không ai nhìn thấy.
Đêm xuống trên sa mạc. Con mèo vẫn đứng đó. Nó không biến mất. Nó chỉ trở nên khó nhìn hơn.
Giống như nỗi buồn.
Giống như ký ức.
Giống như con người thật của một người.
Vẫn ở đó, dù không phải lúc nào ta cũng đủ ánh sáng để nhận ra.